Tại sao bạn lại có 1 cuộc sống buồn tẻ?

Tại sao bạn lại có 1 cuộc sống buồn tẻ?

Khi bạn chưa bước ra ngoài xã hội. Vẫn còn đầy nhiệt huyết và ý chí, cùng với những hoài bão lớn lao mà mình đang ấp ủ. Bạn mang trong mình những dự định cho tương lai đầy màu hồng, mà không nghĩ nhiều đến thất bại. Tuy nhiên, thực tế phủ phàng hơn bạn nghĩ, nhiều người cảm thấy chán nản. Thậm chí là suy sụp chỉ vì sự thất bại đầu đời hay chỉ đơn giản là nỗi buồn tẻ vô hạn ngày còn trẻ.

Do bạn thất bại quá ít, nên việc đối mặt với nỗi buồn dường như là điều vô cùng khó khăn. Dần dần bạn sẽ trở nên cự tuyệt việc thử và sai. Không còn đủ nhiệt huyết để tìm tòi và tiếp thu những cái mới. Đơn giản vì sợ thất bại, sợ khó, ngại va chạm. Dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực, trì hoãn như cứ để đó mai tính, ngày mai làm cũng chưa muộn,…

Thậm chí, đối với công việc hiện tại, bạn đang cảm thấy rất chán ghét. Nhưng vẫn không muốn tìm 1 công việc mới phù hợp hơn. Bạn sợ bị từ chối, sợ bị khước từ. Trong khi những người khác không ngừng vươn lên, vượt qua những thách thức trong cuộc sống. Và hoàn thiện bản thân từng ngày thì bạn lại phải đối mặt với sự buồn tẻ. Mặc kệ cho cuộc sống này trôi trong vô vị. Dưới đây là những lý do khiến bạn dễ trở nên buồn tẻ.

Xem trọng suy nghĩ của người khác sẽ khiến sự buồn tẻ gia tăng

Bạn cứ mãi lo lắng về những gì người khác suy nghĩ hay nói về bạn, chính bạn sẽ trở thành con rối của những người đó.

Bạn gần như luôn đi theo trào lưu và tin rằng chỉ có cách lựa chọn an toàn là “giống như bao người” thì mới được chấp nhận. Bạn lo lắng ánh nhìn của người xung quanh dành cho mình, sợ phải đối mặt với cái tôi chân thật của mình. Bởi bạn luôn thích đánh giá người khác, vì vậy mà cũng tự cho rằng người ta cũng đang bình phẩm, đánh giá về mình.

Xem trọng suy nghĩ của người khác sẽ khiến sự buồn tẻ gia tăng

Trong khi người ta dùng tiền bạc để đầu tư và hoàn thiện bản thân thì bạn chỉ dùng tiền cho những thứ hào nhoáng bên ngoài. Từ việc mua sắm, ăn uống, đi lại như một cách làm đầy cuộc sống. Muốn có cuộc đời đầy màu sắc và thi vị thì phải khắc phục cảm giác bất an này. Dám mạnh dạn thể hiện chính mình và đừng quá bận tâm những lời bàn ra tán vào từ miệng thiên hạ.

Bạn tự nghĩ mình là người thông minh

Khi bạn tự cho rằng mình đã biết đủ, đã thông minh có thừa thì sẽ giậm chân tại chỗ. Không bao giờ tiến bộ. Những thứ bạn học, bạn làm chỉ là để chứng tỏ với mọi người ta đây thông minh. Chứ thật ra không hề hiểu ý nghĩ thật sự của việc mình làm. Những tri thức bạn học được chỉ là học rồi để đó, không biết áp dụng vào cuộc sống. Cũng không chịu đào sâu nghiên cứu thêm. Bạn nghĩ rằng mình học nhiều chính là đã biết nhiều hơn người ta rồi.

Cuộc sống có ý nghĩa hay không không quyết định bởi bạn học cái gì. Mà quan trọng bạn sống như thế nào, dám trải qua thử thách và trưởng thành ra sao. Khi bạn tự cho rằng mình đã biết đủ, đã thông minh có thừa thì sẽ giậm chân tại chỗ, không bao giờ tiến bộ.

chỉ đơn giản là nỗi buồn tẻ vô hạn ngày còn trẻ

Ngại đặt câu hỏi và thiếu sự hiếu kì

Bạn không biết đặt vấn đề trong cuộc sống; cũng không biết tôn trọng giá trị của những ý kiến khác nhau. Bạn tiếp nhận mọi thông tin, vấn đề hay cả các mối quan hệ xã hội đều thiếu tính tìm tòi, khám phá. Sống an phận và thụ động nên bạn chỉ nhìn được bề nổi và biết như thế là đủ. Không có lòng hiếu kỳ đặt nghi vấn tại sao, đúng hay sai, nguyên nhân sâu xa là gì…

Không chỉ vậy, với bản thân mình, bạn cũng chưa từng tự chất vấn xem ưu khuyết điểm của mình là gì. Cần phải cải thiện điều gì, phát huy điều gì. Bạn không biết đặt vấn đề trong cuộc sống, cũng không biết tôn trọng giá trị của những ý kiến khác nhau. Vì vậy, người khác cũng rất dễ phá vỡ quan điểm của bạn. Dần dần họ cảm thấy bạn quá vô vị, chỉ biết xuôi theo chiều gió của một cuộc sống buồn tẻ.

Không biết cách đối mặt với thực tại dễ bị sự buồn tẻ chi phối

Bạn chấp nhận một cuộc sống “được ngày nào hay ngày đó”, sợ phải đối mặt với khó khăn. Bạn không có tính chủ động trong cuộc sống. Dù nói với bạn ngày mai xảy ra chuyện gì. Bạn cũng chỉ biết chờ đợi mà không hề hành động. Vì vậy, bạn chấp nhận một cuộc sống “được ngày nào hay ngày đó”. Sợ phải đối mặt với khó khăn, thử thách và lâu ngày sẽ không còn động lực nào để phấn đấu nữa.

Không biết cách đối mặt với thực tại dễ bị sự buồn tẻ chi phối

Cuộc sống phải có sự buồn tẻ thì ta mới có niềm vui trọn vẹn

Có thể ta có những phút giây hạnh phúc và viên mãn. Khi ta đạt được thành công; tìm được một nửa của cuộc đời hay đơn giản ta vui khi ta giúp đỡ một ai đó. Nhưng cũng có những lúc ta cảm thấy buồn; mọi thứ trở nên nặng nề và bế tắc. Cuộc sống như nghẹt thở và chìm vào trong bóng tối. Khi đó ta chẳng còn thiết tha làm bất cứ việc gì nữa. Nhưng cá bạn afddos là mục đích của sống, làm ta cười, làm ta khóc, làm ta buồn, làm ta giận dữ hay thậm trí điên loạn với những thương tổn.

Và ta học được gì? Ta học được nghị lực sống, học cách lạc quan, chấp nhận chúng như một điều vốn dĩ xảy ra một cách ít đau buồn nhất. Để đến khi mọi nỗi buồn không còn đủ sức nhấn chìm ta nữa. Ta mới mỉm cười cảm ơn chúng. Vì đã làm ta buồn, làm ta khóc, là ta cảm thấy bế tắc để ta có được ngày hôm nay. Một con người của nghị lực, tự tin và can đảm đối mặt để vượt qua mọi thứ.

Cuộc sống giống như một chiếc đàn piano. Những phím đen là những nỗi buồn và những phím trắng là niềm vui. Nhưng kết hợp cả hai loại phím này mới tạo nên một bản nhạc tuyệt vời. Cuộc sống đôi khi thăng trầm nhưng nó làm con người ta lớn lên từng ngày.

Nguồn: elle.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *